Chạy Theo Ánh Mặt Trời (Full ) - Tiểu thuyết Lâm Phương Lam - Lời mở

Bạn trở nên hoàn hảo trong mắt một người bởi vì người đó ‘chỉ biết yêu bạn’. Bởi thế, trong mắt họ, bạn là mặt trời trên bầu trời. Và khi nhìn về phía bạn, họ chỉ thấy những điểm sáng xung quanh mà quên đi rằng, mặt trời luôn đến lúc phải lặn xuống để nhường chỗ cho màn đêm buông.
“Cô ấy là mặt trời của tôi”, nhưng chỉ đến khi mặt trời lên thiên đỉnh, chàng trai mới vồn vã đuổi theo bằng tất cả tình yêu cũng như sự chân thành. Nhưng anh nhận ra rằng, anh đã bỏ lỡ những chặng đầu tiên của cuộc hành trình đó.
“Anh ấy là mặt trời của tôi”, bằng sự cố gắng, bằng thủ đoạn, bằng cả những âm mưu được định sẵn…, nhưng cô gái đã mệt nhoài và kiệt sức bỏ cuộc khi mặt trời vừa mới lên đến thiên đỉnh.
Nhưng ANH ẤY và CÔ ẤY đã tìm thấy nhau, họ cùng nhận ra ở ngay lần đầu tiên gặp gỡ, đối phương chính là mặt trời của mình. Họ vồn vã chạy theo, dù đã có lúc mệt nhoài, muốn buông xuôi, muốn phó mặc cho số phận. Nhưng chính tuổi trẻ, chính tình yêu đích thực, cùng nhau vượt lên mọi hoàn cảnh, áp lực, họ đã không ngần ngại chạy theo ánh mặt trời “từ lúc mới nhô cho đến khi lặn xuống núi”. Để rồi cái ngày họ đi đến đỉnh điểm của hạnh phúc, họ đã hiểu ra “tận cùng của tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa” để biết trân trọng, nâng niu, gìn giữ những gì đang có.
***
Tô Kim Uyên từng là con gái của một bà mẹ giàu nhất nhì tỉnh Bình Phước vì bà sở hữu hàng chục hecta đồn điền cao su. Cô từng có ý định kết hôn năm mười tám tuổi với chàng trai hơn mình một tuổi - và dĩ nhiên, kinh tế gia đình chàng trai đó phải có tiếng vang vượt ra xa nhiều tỉnh thành lân cận khác. Lý do đó, “Chạy theo ánh mặt trời” sẽ giúp bạn hiểu về số phận của một cô gái từ vị trí của một tiểu thư bị chìm xuống thành cô gái quê phải tiết kiệm từng đồng bạc lẻ, và sau nhiều lênh đênh, cô cũng tìm được bến đỗ cho riêng mình, không phải nơi ngọc ngà gấm vóc, cũng không phải những khu ổ chuột, gầm cầu, mà là “một gia đình đúng nghĩa”, có tiếng cười, có cái nhìn lạc quan, có niềm tin yêu vào cuộc sống.
Hiện Kim Uyên là cô gái hai lăm tuổi. Cô đang sống trong hạnh phúc cùng một người đàn ông mà trước kia anh là thầy giáo chủ nhiệm của lớp 06CKT02 (khoa Kế toán - Kiểm toán) cô theo học, anh từng sẵn sàng đánh rớt môn chuyên ngành của cô ở năm ba, và anh cũng chính là người đã giúp cô đứng dậy sau những vấp ngã.
Có thể bạn đang nghĩ đến một cuộc trao đổi điểm số, hay bất kì lý do đáng xấu hổ nào giữa Kim Uyên và người thầy giáo ấy. “Chạy theo ánh mặt trời” sẽ đưa bạn đến với những cung bậc cảm xúc khác nhau khi theo dõi từng chương, từng dòng chữ về những thăng trầm cuộc sống của cô gái “nuôi dưỡng” ý tưởng thêu tranh, đan len từ khi còn rất nhỏ, cho đến những tháng ngày tuyệt vọng cùng cực kiếm được những đồng tiền ít ỏi để cắt thuốc cho mẹ, hay đến khi ngỡ vừa chạm vào hạnh phúc thì cô lại bị đẩy xuống tận cùng của sự đau khổ vì cuộc đời vốn luôn nghiệt ngã.
Nhưng đích đến chỉ mỉm cười khi bạn thực sự hết mình sống vì nó. Và cuối cùng, Kim Uyên đã “Chạy theo ánh mặt trời” để hiểu được “tình yêu lớn luôn ẩn sâu trong trái tim bé nhỏ” để rồi khẳng định một cách chắn chắn.
“Kể từ lần đầu tiên gặp gỡ,
Anh đã mãi mãi dõi theo tôi.
Ngày ấy được định sẵn là ngày của tình yêu
Như một nụ mầm màu xanh vừa mới nhú
Rồi một ngày, tôi bước ra từ đêm tối
Tôi ngước nhìn anh, sự bối rối ngập đầy,
Những ánh dương rọi tới, sưởi ấm linh hồn tôi
Định mệnh đã định sẵn,
Anh ấy chính là mặt trời của tôi”.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét