Ai Dắt Em Đi Qua Nỗi Đau - Phần 9


Tâm Lan lững thững đi dọc theo con đường rợp nắng và hoa điệp vàng trải đầy ở dưới chân. Nét mặt cô không biểu lộ một trạng thái cảm xúc nào. Đôi môi khô và nhợt nhạt thỉnh thoảng tự bặm chặt lấy nhau. Cô kiếm một chiếc ghế đá trong công viên và ngồi thụp xuống đó. Những cơn gió tháng chín như một tình nhân ào tới, khẽ khàng ve vuốt mái tóc xõa tung và đôi cánh tay trần của cô. Bất giác, cô thấy lành lạnh.

Gỡ vài ba nút thắt của chiếc túi ni-lông, Tâm Lan mở hộp cơm vừa mới mua vội ở một quán ăn bình dân ngay cổng công ty. Những miếng cơm khô như tách rời ra từng hạt một, vài miếng thịt kho tàu với quả trứng gà chuyển sang màu đen nhẻm, cùng một túi nhỏ đựng nước canh lèo tèo vài ba cọng rau cải màu đỏ nhạt. Tâm Lan nhai trệu trạo những thìa cơm khó nuốt rồi uống nước. Cô vẫn giữ cho đôi mắt mình ráo hoảnh, nhưng sống mũi thì xộc lên vị cay xè.
Tâm Lan chợt nghĩ về cuộc trò chuyện ngắn ngủi vào trưa nay với người đàn bà lạ qua đường dây nóng. Qua từng câu từng từ, cô đang hình dung tới khuôn mặt của người phụ nữ sắp bước sang tuổi bốn mươi cùng hai đứa con và bị người chồng ruồng bỏ. Người phụ nữ ấy thật tội nghiệp khi bị anh chồng công khai mối quan hệ yêu đương với một cô gái cùng làm trong công ty mà từ trước tới nay anh ta luôn khăng khăng khẳng định họ chỉ là bạn thân.
Tâm Lan đã khuyên người phụ nữ đó rằng, cô phải vì những đứa con mà sống cho tốt. Người phụ nữ nức nở, mức thu nhập hàng tháng từ công việc văn phòng của mình cũng chỉ đủ để chi trả tiền thuê phòng, tiền điện nước hàng tháng cho căn hộ chung cư đã cũ nát nằm tít ở vùng ngoại ô thành phố.
Tâm Lan tiếp tục chia sẻ, giọng nói nhỏ nhẹ, tình yêu được gửi gắm cho hai đứa trẻ sẽ trở thành động lực giúp cô sống và vượt qua tất cả những khó khăn trước mắt, rồi mọi thứ sẽ dần dần ổn định và biết đâu cô lại hạnh phúc hơn anh ta. Người phụ nữ như thì thầm ở đầu dây bên kia, hình như câu an ủi đó chỉ là mớ lý thuyết nhằm trấn an để bản thân những người phụ nữ yếu đuối có cảm giác như được chở che và cảm thấy mình vẫn cần phải sống vì cuộc đời này còn vô vàn ý nghĩa trong một lúc nhất định nào đó thôi.
Tâm Lan cảm thấy mình rất tệ và cố gắng tìm một lời khuyên tốt hơn nhưng người phụ nữ tội nghiệp kia đã buông lời cảm ơn một cách tuyệt vọng và cúp máy trước. Cô ngồi bần thần một lúc lâu, cô mặc kệ tiếng chuông của những cuộc điện thoại tiếp theo đang dồn dập đổ tới, cô cũng chẳng ngồi đọc thư và viết lại lời nhắn nhủ nào. Cô còn có thể “chữa bệnh” giúp ai nữa đây khi chính bản thân mình còn không tự kê nổi một đơn thuốc?
Tâm Lan thở dài rồi lục trong túi xách để lấy quyển tạp chí mới mua lúc sáng. Ở đó có những lời khuyên về chế độ dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai. Hay chứng mỏi lưng, tức ngực, đến các vết rạn ở bụng hoặc vết nám xuất hiện trên da mặt. Thậm chí, bác sĩ còn đưa ra cả lời khuyên về việc sinh hoạt vợ chồng sao cho đúng tư thế hay những việc cần phải tới phòng khám trong thời gian mang thai để theo dõi quá trình phát triển của thai nhi nữa...
Dường như những vấn đề này Tâm Lan chẳng còn mấy bận tâm. Cô đã có kinh nghiệm thực tiễn và lòng tin sau lần sinh bé Nguyên Thảo. Chỉ có điều lần mang thai này, một mình cô phải tự lo toan tất cả, từ đi khám thai định kỳ, mua sắm đồ sơ sinh hay tới ngày sẽ lâm bồn… Cô cười gượng với bản thân một lần nữa.

-         Sao em không gọi chị đi ăn trưa mà tới đây ngồi một mình?

Hoàng Ngân ngồi xuống cạnh cô, chị nhăn nhăn mặt buông vài câu than thở trời hôm nay sao mà nóng quá. Sự xuất hiện của cô làm Tâm Lan khá bất ngờ.

-         Em không đói. Chị ăn gì chưa ạ?
-         Ăn rồi! Ăn rồi! Mà em đang có tâm sự đấy à?
-         Dạ? – Tâm Lan ngơ ngác nhìn rồi cười mỉm. – Không có gì chị ạ. Em đang nghĩ về một người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ thôi.
-         Ôi cha ơi. Em nghĩ chi mà nhiều dữ vậy. Giờ nào thì việc nấy chứ.
-         Em chưa giúp được gì cho người phụ nữ đã gọi điện tới văn phòng vào gần trưa nay. Em cảm thấy rất áy náy.
-         Thế em tư vấn giúp chị luôn đây này. Khỏi phải nghĩ chi đâu cho xa xôi dữ vậy trời.

Tâm Lan nhoẻn miệng cười và gật đầu ngay sau đó. Cô đang rất cố gắng lấy lại tinh thần làm việc sau những ngày hoang mang và mệt mỏi. Hoàng Ngân gãi gãi đầu và nháy mắt.

-         Nếu em nhìn thấy chàng trai của mình đang rước một cô ả khác lượn lờ ngoài phố và ngắm cảnh chiều buông, em sẽ làm gì?
-         Em sẽ im lặng và tăng ga để vượt lên phía trước hai người.
-         Chị đố em làm được đấy.
-         Sao lại không nhỉ?
-         Chị không tin là em không biết ghen. Nếu gặp phải chị, chị sẽ bắt quả tang và cũng là để cho cô gái kia một bài học.
-         Nhưng chị có nghĩ thái độ dửng dưng của mình đi trước mặt thì chàng trai quý hóa kia sẽ phục mình không?
-         Chị đã từng làm thế…- Giọng Hoàng Ngân chợt buồn hẳn, cô ấy nói tiếp – Nhưng dường như anh ta vẫn không từ bỏ được thói trăng hoa của mình.
-         Chị biết đấy. Chúng ta vẫn chưa là gì của họ cả. Một danh phận ư? Là người yêu, người tình hay là người vợ sắp cưới.
-         Chị ngộ nhận hay nhầm lẫn hả em?

            Hoàng Ngân nói lí nhí nơi cổ họng. Tâm Lan thoáng giật mình. Còn cả bản thân của cô nữa? Cô cũng đã nhầm lẫn hay ngộ nhận?

-         Đàn ông thật phiền toái.

Tâm Lan mạnh mẽ dứt lời như muốn chấm dứt câu chuyện của Hoàng Ngân, và cũng chính là câu chuyện của mình. Hai người phụ nữ đều lặng im và giữ những dòng suy nghĩ cho riêng bản thân. Tâm Lan vẫn tranh thủ thời gian nghĩ về đứa bé trong bụng và lẩm nhẩm tính tới ngày sinh dự kiến hay sắp xếp công việc để chuẩn bị cho kỳ khám thai đầu tiên. Hoàng Ngân đăm chiêu nghĩ về người đàn ông mới quen được ít ngày nhưng đã phát hiện ra anh ta đang bắt cá hai tay thì phải.

Bất ngờ, Hoàng Ngân chạy lên phía trước một bước và nhìn thẳng vào khuôn mặt đang lấm tấm mồ hôi của Tâm Lan.

-         Chị sẽ lấy chồng.
-         Dạ?
-         Chị bảo chị sẽ lấy chồng.
-         Em mừng vì thông báo này của chị, nhưng chị đã suy nghĩ kỹ chưa?
-         Không cần nghĩ. Nghĩ nữa chứ nghĩ lại thì cũng có giải quyết được chuyện gì đâu. Già néo đứt dây, em à.

Hoàng Ngân đủng đỉnh đi tiếp. Bản thân Tâm Lan chẳng biết nên đưa ra lời khuyên vào lúc này như thế nào là hợp lý. Cô nghĩ Hoàng Ngân nói đùa, hoặc là tình yêu với chàng trai lần này đang làm cho chị ấy mê mẩn, chứ chuyện hôn nhân thì chẳng thể quyết định sau vài ngày quen nhau được.
Dáng người mảnh khảnh của hai người phụ nữ trải dài trên lối đi. Một đám nhân viên nữ khác cùng phòng cũng đang tiến về tòa nhà sau giờ nghỉ trưa và tám chuyện ngoài quán ăn lề đường. Những nụ cười nhếch môi, những ngón tay chỉ trỏ từ phía họ khiến Tâm Lan linh cảm tới nhiều điều không hay. Cô kéo tay Hoàng Ngân đi vội về phía thang máy và nhanh tay đẩy cửa phòng làm việc.
Trong phòng đã có một vài nhân viên khác đang ngồi ngay ngắn vào bàn làm việc của mình. Hoàng Ngân mở giọng trách móc:

-         Làm gì có chuyện xấu cơ chứ! Em cứ lo xa. Em sắp xếp lại thư của độc giả, chiều mai tới lịch thu âm rồi đó.
-         Em nhớ rồi.

Tâm Lan thở gấp rồi đi pha một ly café đen. Những buổi chiều gần đây, hôm nào cô cũng buồn ngủ ríu cả mắt lại. Phần lưng dưới có cảm giác nhức mỏi, hay những đêm về cô cũng khó lòng có được một giấc ngủ trọn vẹn từ đêm tới sáng. Sau khi dỗ dành để bé Nguyên Thảo chìm sâu vào giấc ngủ, cô có cảm giác như mình cũng kiệt sức. Thậm chí, cô còn không đọc hết nổi một trang sách dang dở từ tối hôm trước, huống hồ là những chồng thư độc giả gửi đến với số lượng ngày một tăng đến chóng mặt.
Tâm Lan để ly café đen sang bên cạnh chồng thư chưa được bóc tem và nhấn nút khởi động máy tính. Trong thời gian chờ đợi, cô tranh thủ mở khóa ngăn kéo, sắp xếp một số công việc cần phải giải quyết vào chiều nay và giao tài liệu cho nhân viên mới tham khảo. Dường như cô còn mang theo cả hy vọng, người phụ nữ bất hạnh sẽ điện thoại lại cho cô vào buổi chiều ngày hôm nay nữa.
Hoàng Ngân tiến đến bàn làm việc của cô, nét mặt giận dữ:

-         Chị đã bị ai đó chơi xấu rồi.

Tâm Lan ngẩng mặt và đưa ngón tay giữa lên phía trước ra hiệu hãy giữ im lặng. Cô đưa cái nhìn lặng lẽ sang bàn làm việc bên cạnh. Hoa giật mình trước ánh mắt khó hiểu của Tâm Lan rồi vội vàng quay đi. Bất thình lình, cây bút trong tay Hoa cũng rơi vội xuống đất. Trên khuôn mặt Tâm Lan, bờ môi khô điểm một nụ cười hiền.

-         Mình ra ban công nói chuyện một chút nhé chị.

Tài liệu trên bàn của Hoàng Ngân bị bới tung. Ly café sữa nguội ngắc mà cô không hề uống từ bao giờ đã đổ lan ra trên mặt bàn. Cả những ngăn kéo đựng tài liệu nữa, chúng mở bung ra như thể đã có người tự ý vào lục lọi.
Qua lời kể của Hoàng Ngân, Hoa là cháu gái của một người có chức quyền tại công ty. Năng lực làm việc của cô ta thật yếu kém, cách giao tiếp đối với những đồng nghiệp có thâm niên lâu năm trong nghề còn thua cả những đứa con nít được dạy dỗ đàng hoàng. Nói thẳng ra thì cô ta quả là xấc xược. Tâm Lan buột miệng:

-         Từ trước tới nay, em ngồi cạnh một tổ ong vàng mà không hề biết.
-         Bị ong đốt có thể sẽ sốc hoặc tử vong chỉ trong vòng mười phút thôi đấy.

Hoàng Ngân nhanh nhảu bổ sung thêm một ý vào câu trả lời khiến Tâm Lan sốc thật. Đúng lúc đó, tiếng điện thoại bàn đổ chuông, Tâm Lan mải miết chạy vội về phòng. “Là chị ấy, là người phụ nữ ấy”, Tâm Lan lẩm nhẩm nhưng không kịp nữa, tiếng chuông điện thoại đã im bặt.
Tâm Lan kéo chiếc ghế xoay và ngồi phịch xuống. Gần đây, cô cảm thấy mình bị thiếu oxi trầm trọng. Việc leo bộ vài bước cầu thang đột nhiên cũng trở nên thật nặng nề đối với cô.

Hết phần 9.

Ở phần này, các bạn nhớ chi tiết "Đám cưới của Hoàng Ngân" nhé.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét