Ai Dắt Em Đi Qua Nỗi Đau - Phần 18



Tâm Lan điện thoại cho Trần Hùng – một người bạn từ thời cấp ba về việc cô sẽ tới phòng khám của anh và sẵn sàng cho lần sinh con thứ hai. Trần Hùng cười ồ lên và vui mừng trả lời, cô sẽ là người được ưu tiên lớn nhất trong phòng khám, anh có thể tiếp đón cô bất kể thời gian nào trong ngày.
Tâm Lan tranh thủ ghé qua phòng khám của Trần Hùng vào giờ ăn trưa. Cô cố tỏ ra bình thường với cái vẻ dửng dưng nhất trần đời, nhưng bên nồng ngực trái lại tố cáo cô, chúng đập thình thịch.

Trần Hùng mang cho cô ly nước cam nguyên chất và một ly café đen đặc dành cho chính mình. Họ nói chuyện lan man về vấn đề gia đình: bà Xuân còn bị chứng đau lưng và đầu gối nhức buốt mỗi khi trở trời hay không? Cuộc sống và công việc của cô vẫn thuận lợi bên người chồng Hoàng Minh tài giỏi đấy chứ? Trần Hùng trách cô cả việc không đưa bé gái Nguyên Thảo xinh như thiên thần tới phòng khám chơi mà dạo trước con bé cười toe bảo:” Cháu thích uống thuốc của chú Hùng lắm. Chúng ngọt lịm như đường đấy ạ!” Anh còn nhe răng hớn hở bảo: những chuyên mục được phát trên Radio do cô phụ trách hàng tuần anh vẫn thường xuyên theo dõi. Trần Hùng cũng khen chúng rất thú vị và bổ ích.

Tâm Lan lấy làm ngại ngùng vì tình cảm Trần Hùng dành cho mình. Sắp bước sang tuổi ba mươi nhưng anh vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai và thường tỏ ra không vui khi ai đó hối thúc chuyện lập gia đình. Tâm Lan cười mỉm và đề nghị Trần Hùng liên lạc với các bạn thời phổ thông để có buổi gặp gỡ và cùng nhau ôn lại những kỉ niệm thời học trò. Trần Hùng vui vẻ:” Tất nhiên là thế!

Đang nói chuyện vui vẻ, Trần Hùng hướng cái nhìn về phía cửa, giọng vui vẻ.

-         Ba Tường ơi. Con đang ở trong phòng khám bên này. Ba chờ con một chút rồi đi ăn trưa nhé.

Nghe đến hai chữ:” Ba Tường”, Tâm Lan quay nhanh người về phía cửa. Một người đàn ông đã già trong bộ đồ đồng phục bảo vệ. Trên tay ông là hai xuất cơm trưa văn phòng và hai chai nước khoáng. Ông Tường cũng nhìn Tâm Lan, ánh mắt ông lạ lùng lắm. Tâm Lan cũng nhìn ông, một hình ảnh mơ hồ nào đấy xuất hiện trong trí nhớ của cô nhưng không tài nào nhớ nổi.

-         Ừ. Cậu cứ làm việc đi.
-         Vâng, thưa ba. Đây là Tâm Lan, người bạn học từ thời cấp ba của con tới khám bệnh ạ. Cô cũng là người dẫn chương trình trên Radio mà ba thường hay nghe đó.

Trần Hùng dứt lời. Ông Tường gật đầu rồi chậm rãi quay lưng, những bước đi của ông rất chậm.

-         Mình gọi bác ấy là ba. Ba Tường già rồi nhưng tốt bụng và tốt tính lắm. Ở phòng khám này, ai ai cũng qúy mến bác hết trơn. Mà chắc bữa nay ba mệt nên không muốn nói chuyện, chứ ba vẫn thường khen giọng cậu ngọt ngào và trò chuyện cùng độc giả rất có duyên.
-          Bác Tường già rồi mà vẫn đi làm bảo vệ à? Gia đình bác ấy ở đâu vậy Hùng?
-         Hùng nghe bác kể, bác vô Sài Gòn cả chục năm nay để tìm người thân nhưng chưa gặp. Chiều nào bác ấy cũng đi quanh quẩn mấy khu phố, những công viên có nhiều người già ra đấy tập thể dục để tìm. Nhìn bác ấy tội nghiệp lắm.

Tâm Lan trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi hắt ra tiếng thở dài thương cho số phận của ba Tường. Cô nghĩ về ba đẻ của mình, ông ấy giờ đang ở đâu?

Cô nằm ngay ngắn lên chiếc giường dành cho bệnh nhân đến khám, bên cạnh là máy siêu âm. Màn hình máy siêu âm vẫn màu tối thui nhưng cô không cản nổi việc mình đưa mắt nhìn về phía nó một cách chăm chú. Trần Hùng nheo nheo mắt:
-         Bình tĩnh! Bình tĩnh! Tâm Lan!

Cô cười gượng với Trần Hùng một cái nhưng trong đầu vẫn không thôi suy nghĩ về đứa bé cùng nhịp tim đập thình thịch. Anh di cái đầu dò trên phần bụng bôi đầy gel xúc tác và cho cô nghe nhịp đập tim thai. Âm thanh khá lớn và lòng cô chợt thêm rạo rực. Cứ thế, nước mắt cô ngân ngấn lưng tròng…

Thình thịch, thình thịch, thình thịch…

Trần Hùng chỉ cho cô thấy đứa bé xuất hiện trên màn hình. Đó là một hình hài nhỏ xíu đang ngọ nguậy chân tay, chúng di chuyển tự do trong tử cung nhưng khoảng thời gian tới đây cô mới có thể cảm nhận được sự chuyển động đó. Thai nhi dài mười hai centimet và nặng một trăm hai mươi mốt gam. Đã nhìn thấy cột sống, thậm chí Trần Hùng còn chỉ vào từng đốt sống để giúp cô quan sát rõ hơn. Mắt, môi, tai của em bé dần phát triển khiến gương mặt bước đầu có đường nét. Da của thai nhi rất mỏng, gần như trong suốt. Phần gan bàn chân, gan bàn tay của em bé đã có những cơ cấu da hình thành cho sự mẫn cảm của xúc giác… Anh còn cho cô biết tình trạng về túi ối hay nội tạng và cơ quan sinh dục đang dần được hình thành…

Tâm Lan nằm yên không nói gì nhưng trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Chúng giống hệt như lần đầu tiên cô mang thai bé Nguyên Thảo vậy: lạ lẫm mà thân quen, hồi hộp mà hạnh phúc, sung sướng nhưng cũng xen lẫn cả phần âu lo sợ sệt.

Trần Hùng dừng lại việc chỉ trỏ chiếc que thủy tinh nhỏ trên màn hình vi tính. Anh nhìn Tâm Lan và nở một nụ cười thầm. Anh cũng im lặng. Cả hai dường như đều muốn giữ lại những dòng suy nghĩ cho riêng mình.
Tâm Lan thở vội, cô chỉnh đốn lại quần áo rồi trở lại ghế ngồi. Trần Hùng khuyên cô nên bình tĩnh và nở một nụ cười hiền. Anh xoay người về phía màn hình vi tính và nhập những dữ liệu cần thiết.

-         Sang tháng thứ năm là lần siêu âm thứ hai. Và kết quả siêu âm lần này sẽ nói lên tất cả. Cậu đừng quá căng thẳng và lo lắng. Điều đó chẳng hề tốt cho thai nhi chút nào.

-         Ừ. Cám ơn Hùng. Mình sẽ còn làm phiền cậu trong thời gian tới.

Tâm Lan nhận một tập hồ sơ từ phía Trần Hùng. Trong đó có những bức ảnh được in từ máy siêu âm, giấy xét nghiệm máu, giấy chứng nhận thai sản và giấy tờ bảo hiểm. Cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Rời khỏi phòng khám, Tâm Lan gặp ba Tường đang đứng ở dưới chân cầu thang. Trên tay ông Tường vẫn giữ hai phần cơm hộp và chai nước khoáng. Nét mặt ông không có vẻ gì là khó chịu hay sốt sắng. Ông nhìn cô, lặng thinh. Cô khom người và niềm nở:

-         Con chào ba Tường. Con xin lỗi vì đã để ba Tường phải chờ bạn Hùng một lúc lâu.
-         Không sao.

Ông xua bàn tay lên phía trước ra vẻ trách cô khách sáo quá. Cô chào ông Tường rồi quẹo vào ngay lối cầu thang kế bên.

Tâm Lan vừa cười tủm tỉm vừa nghĩ đến việc tối nay sẽ cùng bé Nguyên Thảo đi mua sắm đồ. Thỉnh thoảng cô lại kéo he hé chiếc khóa của túi xách để nhìn trộm vào tập hồ sơ bên trong. Những chi tiết nhỏ quẹt thành đường màu đen trắng chẳng mất đáng bao nhiêu thời gian để cô thuộc chúng làu làu và ghi nhớ trong bộ não.

Và phía sau lưng, đang có người đi chung với cô trên con đường vàng ươm những vệt nắng.

Hết phần 18

Đăng nhận xét

0 Nhận xét