Ai Dắt Em Đi Qua Nỗi Đau – Phần 12

Bà Xuân quay người lại và cười mỉm với Tâm Lan. Tâm Lan cũng thừa tinh ý để nhận ra sự mệt mỏi đang hiển hiện trên khuôn mặt ấy, mặc cho bà Xuân đã cố giấu diếm chúng đi bằng một nụ cười khẽ và cái nhìn trìu mến như mỗi ngày. Thế rồi tự dưng, nước mắt cô cứ trào ra như không gì có thể ngăn cản nổi.
Bà Xuân hốt hoảng. Bà nhỡ tay làm rớt chiếc muỗng xuống đất. Bà vội vã khóa bếp ga rồi chạy lại phía Tâm Lan đang đứng. Nhưng khi bà chưa kịp nói gì thì Tâm Lan đã ôm chặt lấy người bà. Và cô khóc um lên không khác gì một đứa trẻ.

-         Tâm Lan. Tâm Lan. Con làm sao thế này?

Bà Xuân vỗ vỗ vai Tâm Lan. Bà biết, nước mắt của con gái bà đã thấm qua lớp áo vải màu nâu, ngấm dần và vừa kịp chạm tới làn da. Chúng nóng hổi mà sao bà cảm thấy lạnh giá.
Tâm Lan vẫn khóc thút thít. Cô không trả lời. Cô cứ khóc trên vai bà như ngày học lớp một bị tụi trẻ hàng xóm ghẹo trêu là đứa bé không có ba.
Rồi bà Xuân cũng lặng im. Bà lắng nghe âm vang của tiếng khóc. Bà hòa mình trong nỗi đau và không sao cầm lòng nổi. Nước mắt bà cũng bắt đầu rỉ ra và chảy xuống.
Xót xa vô bến bờ.
Những nhịp đập thời gian lặng lẽ trôi đi, Tâm Lan dần lấy lại được bình tĩnh và thả lỏng vòng ôm. Cô nhích vài bước chân ra xa người bà Xuân một chút. Rồi tự dưng, đôi môi cô lại nở  một nụ cười, cứ như thể những giây phút “mây mưa” đã xảy ra mới đây thôi là không hề tồn tại.

-         Con thích ở với mẹ. – Tâm Lan buông cả hai tay ra khỏi người bà Xuân rồi nở nụ cười mếu máo. Cô quệt nước mắt và nói tiếp. – Tại đã từ lâu lắm rồi, con không được dùng bữa sáng do chính tay mẹ nấu. Nên con… - Tâm Lan ngập ngừng.
-         Mẹ không thích con nói dối, nhất là trong hoàn cảnh ở hiện tại. – Bà Xuân đưa tay vén những lọn tóc xõa trên gương mặt của Tâm Lan sang hai bên. Chưa bao giờ bà cảm thấy, Tâm Lan lại tỏ ra hết sức trẻ con như thế này trong suốt nhiều năm qua. - Bởi vì, người đứng trước mặt là mẹ của con, chứ không phải ai khác. – Bà Xuân nhỏ nhẹ nói. Đồng thời, bà đưa tay gạt nước mắt cho cô.

Tâm Lan im lặng. Cô cúi thấp đầu xuống một chút. Hai bàn tay cô vân vê sợi dây quấn quanh vòng eo của chiếc váy. Đôi vai mảnh cứ run lên đều đều theo tiếng nấc. Hành động có phần “ngô nghê” như đứa trẻ vừa mắc phải lỗi với người lớn khiến bà Xuân cười thầm.

-         Tâm Lan. – Bà Xuân nghiêm giọng lại. - Sáng nay, mẹ làm món bún mọc mà con vẫn thích. Con không muốn thử sao?

Tâm Lan ngẩng đầu lên. Cô gật gật đầu. Đôi môi được giãn ra, nước mắt vẫn tràn xuống và tưới ướt những đường nứt nẻ. Lần này thì tự cô đưa tay quệt ngang sang hai bên má.

-         Vậy thì ngồi ngoan ngoãn vào bàn ăn đi. Con mèo nhỏ của mẹ ạ.

Bà Xuân cười âu yếm với Tâm Lan rồi quay trở lại bếp.

-         À mà con đã khỏe hẳn chưa? Vội vàng tới công ty làm chi cho sớm. Nhỡ đổ bệnh nặng hơn thì tội nghiệp. – Vừa nhắc nhở con gái, bà Xuân vừa bưng hai tô bún mọc ra bàn ăn. Giọng bà hối thúc. – Con ra ăn mau cho nóng, kẻo nguội thì mất ngon. Mẹ để thuốc và nước lọc ngay trên bàn rồi đấy.
-         Dạ. Mẹ cũng ăn luôn đi cho nóng ạ.

Tâm Lan ngồi xuống bàn ăn. Cảm giác nôn nao trước mùi thơm khó cưỡng của món bún mọc khiến cô vừa thèm thuồng vừa muốn chạy ào vào toilet ngay lập tức. Bà Xuân cũng đã phát hiện ra những biểu hiện lạ của Tâm Lan trong vài ngày gần đây. Trên đôi môi màu đỏ thắm do ăn lá trầu không quệt thêm ít vôi ấy liền điểm một nụ cười.

-         Con có tin vui phải không, Tâm Lan?
-         Dạ? – Tâm Lan bước ra khỏi cửa toilet và cảm nhận được đường nét chân mày đang nhíu lại của bà Xuân như muốn nhắc lại câu hỏi thêm một lần nữa. Cô ấp úng thừa nhận. – Dạ vâng ạ.
-         Con đang phân vân vì đứa bé trong bụng ư?
-         Dạ, không ạ. Con sẽ làm tất cả để đứa bé được tồn tại.

Tâm Lan quả quyết và nhìn nét mặt có phần hơi lo lắng của bà Xuân. Cô kéo ghế và ngồi xuống phía đối diện.
Đôi khi số phận của những người phụ nữ rất giống nhau. Có thể điểm xuất phát khác nhau, những con đường mòn đi qua cũng khác nhau, nhưng đâu đấy cái đích mà họ tìm đến lại luôn có điểm chung hoặc y chang như bản sao cóp nhặt. Tâm Lan đang nghĩ về cảnh một mình sẽ nuôi hai đứa con. Bà Xuân xót xa lòng, tại sao ông trời lại muốn xử tệ với cả đứa con gái hết mình vì tình yêu như thế.

-         Hãy sống mạnh mẽ lên con. – Bà Xuân ép chặt tay mình vào hai mu bàn tay của Tâm Lan đang để ngay ngắn trên mặt bàn.
-         Con sẽ giống mẹ của ngày xưa. Vì thế, mẹ đừng quá lo lắng. – Tâm Lan nói, cô vẫn ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế nhựa. Giọng cô hơi lạc đi một chút.
-         Mẹ xin lỗi. Mẹ chẳng giúp được gì cho con cả. Chỉ có một điều duy nhất mẹ muốn nói với con rằng, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh và là chỗ dựa vững vàng cho con và các cháu.
-         Mẹ! Con có tất cả những thứ mà hẳn cô gái nào cũng phải ước mơ cơ mà. Mẹ đừng lo cho con quá như thế, mẹ à!
-         Được rồi. Thế chừng nào con đi khám thai?
-         Con đang sắp xếp công việc, mẹ ạ. Ngay trước khi kết thúc tháng thứ ba là lần khám bắt buộc đầu tiên ở bệnh viện phụ sản, con sẽ tới gặp cậu Hùng – bạn học cấp ba ngày xưa với con và cũng là người đã hộ sinh cho bé Nguyên Thảo.
-         Còn thủ tục ly hôn thì sao? Hai đứa có tính kéo dãn thời gian thêm để cùng nhau suy nghĩ lại không? Mẹ thấy đường đột quá, con ạ.

Bà Xuân thở dài nhìn con gái. Căn phòng bếp tĩnh lặng càng làm không khí vào bữa ăn sáng muộn thêm phần ảm đạm. Tâm Lan mím môi rồi quơ chiếc đũa. Giọng cô khản đặc.

-         Có lẽ sẽ nhanh thôi mẹ ạ. Chúng con đều có người quen bên tòa án mà.

Bà Xuân lặng im. Bà còn biết nói gì hơn khi cả hai vợ chồng chúng đều đã buông xuôi như thế.

-         Mẹ đừng có nghĩ gì mẹ ạ. Con thiết nghĩ, biết đâu điều này lại tốt cho cả con và anh Hoàng Minh. Chẳng lẽ, con lại cứ mãi phải chịu cảnh chồng chung. Chẳng lẽ, anh ấy lại cứ phải nói dối hai người đàn bà trong cùng một thời điểm. Còn chuyện hai đứa bé…- Tâm Lan im lặng một chút, cô lẩm bẩm. – Con còn biết làm gì hơn ngoài việc yêu thương và chăm sóc chúng hết mình nữa đây?
Dứt lời, Tâm Lan cố gắng tỏ ra là một người hạnh phúc và cúi đầu nuốt những sợi bún hay vài ngụm nước lèo thơm ngon. Cô cố giữ cho đôi mắt mình ráo hoảnh mỗi khi ngẩng mặt lên nhìn bà Xuân. Đến khi cảm xúc không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, lõng bõng trong tô bún khiến bà Xuân hốt hoảng.
Cô sụt sùi và nhận lấy vài tớ khăn giấy bà Xuân đưa. Bàn tay đưa ra nguệch ngoạc lau nước mắt, nước mũi. Rồi cô cũng vội vàng xin phép bà tới công ty luôn.

Dáng người cô yếu ớt, mong manh và run rẩy trong từng bước đi của chính mình. Con đường rộng thênh thang và bầu không khí trong lành chào đón cô một ngày mới nhưng có vẻ chẳng hề khởi sắc hơn một chút nào. Cô ghé vào một cửa hàng tạp hóa ven đường mua cuốn tạp chí gia đình với số mới nhất của tháng này. Và cái vẻ đẹp thanh thú, tự nhiên không hề sắp đặt trên khuôn mặt có phần nhợt nhạt của cô đã lọt vào tầm ngắm của một chàng trai lịch lãm đứng kế bên. Anh ta là Bình Nguyên, một kĩ sư dầu khí làm bên phòng thiết kế công nghệ của Tập đoàn quốc gia. Bình Nguyên nhìn cô chăm chú, từng đường nét trên khuôn mặt, đến mái tóc đen cột chỏng cao hay bộ đầm trắng cô đang khoác trên người. Anh như bị hút hồn bởi từng cử chỉ từ phía cô, từ ngón tay lê dọc lật những trang báo, cho đến đưa bàn tay vén một vài lọn tóc đang bay về phía trước mặt…đến cả cái kiễng chân lên cao cố với một cuốn báo khác trên giá tạp chí. Những hành động của cô nhanh thoăn thoắt nhưng lại hết sức nhẹ nhàng và khéo léo.

Cuốn tạp chí tháng này rất đẹp và có sức hấp dẫn lớn đối với những người phụ nữ đã lập gia đình. Ngay trang bìa là hình ảnh với nụ cười hạnh phúc của cô diễn viên Kim Hiền cùng cậu con trai kháu khỉnh mặc bộ đồ đồng phục màu đỏ của trường tiểu học Quốc tế. Tự dưng, lòng cô dấy lên một nỗi hoang mang và run rẩy cảnh:” gà mái nuôi con”. Đôi mắt màu nâu của cô đẫm nước:” Chẳng lẽ mình không mạnh mẽ và cười tươi như Kim Hiền được à?” Thế rồi, cô lại bật cười. Bình Nguyên sửng sốt vì sự thay đổi sắc thái biểu cảm một cách đột ngột trên khuôn mặt cô. Điều đó càng khiến anh tò mò và thêm phần chăm chú dõi theo.
Ngoài ra, cuốn tạp chí tháng này còn hướng dẫn nhiều món ăn ngon, đẹp mắt. Trong đó có cả món thịt chiên xốt dứa chua ngọt, hay cánh gà nướng tương và mật ong mà Hoàng Minh vẫn thích. Nước mắt lại rỉ ra lần nữa, cô vội vàng lật giở sang trang báo kế tiếp. Rất nhanh và mạnh tay, trang báo phát ra vài tiếng kêu sột soạt. Bà chủ quán tỏ vẻ khá khó chịu và mở giọng cằn nhằn:

-         Tôi thấy cô rất thích cuốn báo đó thì phải. Hãy mua nó nếu cô thấy có ích cho bản thân mình. Điều đấy cũng là giúp cho tôi.
-         Dạ? – Tâm Lan bặm môi. - Cháu xin lỗi. Cô tính tiền giùm cháu cuốn này, cuốn này, cả cuốn này nữa ạ.

Vừa nói, Tâm Lan vừa luống cuống tay chân lấy thêm vài cuốn tạp chí khác mà bản thân không hề có ý định sẽ cần chúng. Nét mặt bà chủ quán như giãn ra, tươi tỉnh hẳn:

-         Cô gái lấy cả cuốn báo thể thao dành cho chồng à? Cô quả là chu đáo quá…
-         À không ạ, cháu lấy nhầm. – Tâm Lan sửng sốt. – Phiền cô đổi cuốn đó sang cuốn thời trang và làm đẹp giùm cháu.

Cô thở phào và gửi lại nụ cười méo mó trước khi rời khỏi quầy tạp hóa. Cô quay nhanh người lại và đụng phải vị khách đứng sau. Bình Nguyên nhìn cô, ánh mắt hết sức dịu dàng và nở nụ cười như đã chờ đợi sẵn từ lúc đấy đến giờ. Còn cô chỉ biết bặm đôi môi có phần nhợt nhạt lại. Tâm Lan luống cuống nói lời xin lỗi rồi vội bước đi. Bình Nguyên nheo mắt nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn mà đầy ma lực và tạo sức hút đang dần khuất bóng ở phía trước mặt. Đồng thời, Bình Nguyên cũng phải trả tiền cho vài cuốn tạp chí về đàn ông, về thể thao hay báo kinh tế khi nhìn thấy thái độ khó chịu của người bán hàng. Lý do là vì thời gian anh đã đứng quá lâu và số lượng đầu báo anh đụng phải dù không có đọc cũng đã quá nhiều. Nhưng anh ngẫm thầm, biết đâu mình sẽ còn gặp lại cô gái xinh đẹp kia thêm nhiều lần về sau nữa, cũng tại địa điểm này, cũng vào thời gian này chẳng hạn, thì việc lấy lòng bà chủ tiệm tạp hóa không còn là vấn đề phức tạp.
*
-         Alô… Xin chào! - Kiều Thanh có vẻ lúng túng khi điện thoại trực tiếp tới công ty Tâm Lan đang làm việc. Chần chừ mãi, cô cũng đủ can đảm để đưa ra một yêu cầu hơi tế nhị. - Cảm phiền cô kết nối máy tới cô gái tên là Tâm Lan giúp tôi được chứ?
-         Chào mừng bạn đã liên lạc đến văn phòng của chúng tôi. Bạn vui lòng xin chờ trong giây lát…

Khi bộ phận kết nối tín hiệu tới bàn Tâm Lan đang ngồi, cô giật nảy mình, cố hít sâu để lấy lại tinh thần và nhấc điện thoại. Giọng nói niềm nở và dịu dàng như xưa nay vẫn từng thế:

-         Vâng. Tâm Lan xin nghe.
-         Ồ! Chào cô gái xinh đẹp và có giọng nói ngọt ngào như sữa.
-         Chị là…- Tâm Lan mấp máy đôi môi mãi mà không sao dứt nổi được câu phỏng đoán đang hình dung trong đầu.
-         Em có thời gian chứ? Chị có chuyện cần gặp em. – Kiều Thanh đi thẳng vào vấn đề. Khi ngắt lời, cô thở hắt ra như người bị thiếu oxi. Hẳn bản thân Kiều Thanh cũng đang rất căng thẳng.
-         Không! – Tâm Lan hấp tấp trả lời và tranh thủ một giây để nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay.- Chị biết đấy, chưa đầy vài phút nữa em phải vào phòng thu, chuyên mục sắp bắt đầu rồi.
-         Ừ! Chị biết. Chị sẽ chờ em sau ba mươi phút trò chuyện cùng quý thính giả.

Tút…tút…tút. Tín hiệu bị đứt. Tâm Lan ngồi ngẩn người, hai bàn tay lồng vào nhau, ép chặt. Tại sao Kiều Thanh lại điện thoại tới phòng làm việc của cô? Giữa cô và chị ta thì có chuyện gì để nói với nhau ngoài đề tài về người đàn ông tên Lê Hoàng Minh cơ chứ? Hay là, cô ta lại muốn “cướp” bé Nguyên Thảo về để chăm sóc như lời đề nghị ban đầu. Nghĩ đến đây thôi mà đôi vai Tâm Lan run lẩy bẩy.

-         Mọi thứ đã sẵn sàng. Mang xấp kịch bản vào phòng thu đi Tâm Lan.
-        
-         Tâm Lan…? – Lời gọi của Hoàng Ngân như ra lệnh.
-         Dạ. Em…?
-         Tới giờ vào phòng thu rồi đây này. Nếu tâm trạng không tốt thì em phải báo trước để chị còn giúp em thay đổi người dẫn chương trình chứ. Dạo này em bị làm sao đấy nhỉ…? – Hoàng Ngân cũng nổi nóng. Bản thân cô cũng đang lo lắng rất nhiều điều về cuộc sống cá nhân của mình.
-         Không! – Vừa quơ tay lấy xấp giấy chi chít chữ ở trên bàn, Tâm Lan vừa cười gượng gạo. – Em bất ngờ quá khi nhận được thiệp cưới của chị. Và em cũng đang nghĩ xem mình sẽ mặc chiếc đầm nào vào ngày cưới trong buổi tối cuối tuần tới đó mà.
-         Thôi đi cô, cô ăn nói ngọt quá cơ. – Hoàng Ngân cười nheo cả mắt. Nói thì nói thế thôi, chứ trong lòng cô vui hết biết. - Nhớ đưa cả lão Minh và bé Thảo tới nhé. Lâu rồi không gặp hắn, chị thấy nhớ. Cả bé Thảo nữa, chị yêu đôi mắt của nó, nó là thiên thần. Sau này lớn lên, nhất định chị sẽ bắt cóc nó về làm con dâu của chị.

Tâm Lan không nói gì nữa trước đề nghị nửa đùa nửa thật của Hoàng Ngân. Cô kéo ghế lấy đường đi và tiến về phòng thu, những người bạn chưa một lần gặp mặt nhưng lại vô cùng gần gũi đang chờ cô ở đó…

“ Tâm Lan rất vui khi được gặp lại quýí thính giả của chuyên mục:” Cùng bạn sẻ chia Radio Tiếng Việt” được phát trên Radio tần sóng 100.5 MHz vào 14h Thứ năm hàng tuần và phát lại vào 10h00 Chủ nhật hàng tuần. Chương trình đồng thời được phát trên Radio Robin Hood tần sóng 95,5 MHz vào thứ ba hàng tuần.
Thật may mắn và hạnh phúc cho tôi khi tuần này lại tiếp tục được trò chuyện cùng quý vị trong những giây phút còn lại của một ngày. Những nỗi băn khoăn, trăn trở, những ý tưởng chưa được thực hiện hay nỗi niềm riêng tư mà bạn ngại ngùng đem giấu kín… Các bạn hãy nói với chúng tôi. Chuyên mục ”Cùng bạn sẻ chia” mong muốn thông qua những câu chuyện, những thắc mắc, những thông điệp yêu thương từ các thính giả nghe đài có thể cảm nhận được, bên cạnh những khó khăn, thử thách của cuộc sống, còn có những giây phút vui vẻ, và hạnh phúc giống như nhâm nhi một tách trà nóng cùng mật ong vậy. Không những thế, chúng tôi còn cung cấp những thông tin về mẹo vặt trong đời sống thường ngày, để giúp các bạn tiết kiệm được thời gian….
Sẽ không làm mất thời gian của quý thính giả thêm nữa, Tâm Lan xin được điểm qua một số cuộc gọi mà tổng đài đã ghi lại hoặc những lá thư thắc mắc được gửi đến. Hãy lắng nghe nhé! Rất thú vị, đầy hài hước, và cả cái nhíu mày đầy tâm trạng nữa đấy, các bạn ạ…”

-         Kính koong… Mình là bà nội trợ… bị ép buộc và không có chứng chỉ hành nghề nấu ăn. Mình đã rất bực tức khi chồng hứa suông, và hậu quả là đã cãi nhau suốt mấy ngày hôm nay rồi. Anh ta bảo sau khi cưới sẽ dọn ra khỏi nhà để ở riêng… Vậy mà bây giờ, anh ta nói, anh ta không thể ở xa mẹ đẻ được. Còn nếu mình yêu anh ta, thì hãy ở lại và cùng chăm sóc mẹ chồng… Thật quái quỷ, mình đã bảo mình là bà nội trợ bị ép buộc và không được qua một lớp đào tạo nào cơ mà…, tại sao mẹ chồng cứ cằn nhằn hoài vì sao món này quá cay, món kia thì lại ngọt quá…, hoặc ngâm muối vô rau lâu quá khiến chúng nhìn như rau héo chứ nào phải do tiếc tiền nên mua của rẻ đồ thiu vào bữa chợ chiều … Mình cần lời khuyên, mình cần giúp đỡ. Mình phải làm gì để chống chế mẹ chồng, và cả với ông chồng điêu ngoa của mình nữa…

-         Kính koong… Tâm Lan ơi! Cô gái có giọng nói thơm ngon như sữa Hà Lan đang nghe mình nói đấy chứ? Mình rất cần chia sẻ với bạn, với thính đài. Mình không biết phải đối mặt hoặc làm gì khi mình luôn có cảm giác ông chồng hư đốn đang lén lút ngoại tình. Hãy giúp mình, hãy cho mình biết biểu hiện của việc ngoại tình và giải quyết như thế nào đi… À, mình là… người đàn bà bất hạnh nhé!

-         Kính koong… Xin chào chương trình. Mình là một gã trai đã có vợ, còn cô vợ của mình thì bất trị mất rồi. Cô ta hút thuốc như điên. Mùi thuốc ngấm vào gối chăn phòng ngủ, bịn rịn vào từng thớ quần áo…, những mẩu thuốc vứt tung tóe mọi ngóc ngách trong căn nhà. Mỗi ngày đi làm về, mình đều có cảm giác phải chui vào một cái hang sâu hun hút và mờ mịt với khói sương. Cô ta rít thuốc còn nhiều hơn cả đàn ông nữa. Mình thật hết chịu nổi mất rồi… Mình chán vợ. Ôi thưa Chúa, thật tội lỗi. Mình biết điều này chẳng thể tha thứ nổi, mình càng không thể đổ lỗi là vì vợ mình trở nên hư đốn và có những thói quen hết sức đàn ông nên khiến mình phải ngoại tình. Bây giờ sự việc vỡ lở, vợ mình đay nghiến và lặng im. Mình luôn có cảm giác cô ấy sẽ mua cả một lít axit và làm điều dại dột. Điều quan trọng là, mình còn thương vợ nhiều lắm, và cũng không đủ bản lĩnh để đưa người tình đi bỏ trốn. Hãy giúp mình…Cám ơn chương trình nhiều lắm…

-         Kính koong…
-        

Sau buổi ghi âm, Tâm Lan buột miệng cười nhạo chính bản thân mình. Khi mà cô đã sống gần ba mươi tuổi đầu, trò chuyện tâm tình hay chia sẻ với hàng trăm khách hàng nhưng vẫn không thể hiểu khái niệm của tình yêu và hôn nhân. Hai bàn tay lồng vào nhau, cô ngồi bất động trước một chồng thư chưa đọc từ khách hàng gửi tới.

-         Tâm Lan, chị tưởng buổi thu hôm nay sẽ thất bại cơ đấy! Có nhiều tình huống thật nực cười và chị cũng không thể hiểu nổi…- Hoàng Ngân nói gần như rít lên. – Lạy chúa, đã có lúc chị nghĩ một người gần bốn mươi tuổi như mình sẽ sẵn sàng hô vang khẩu hiệu:” Em độc thân, em quyến rũ”. Vậy mà anh ấy đã xuất hiện, anh ấy là mặt trời của riêng chị, anh ấy sẽ dắt chị đi tới những thiên đàng…- Hoàng Ngân chớp chớp mắt - Ôi, hãy cho chị một phút thôi… một phút để “điên” ý mà.
-         Tại sao chị lại chỉ xin em một phút chứ? Em sẵn sàng nhường phòng này, chiếc bàn này, và cả cái ghế này nữa cho chị hàng giờ đồng hồ. Em sẽ ra ban công, ngột ngạt quá, ngột thở với người sắp được rước về dinh quá đi mất thôi…

Tâm Lan nửa đùa, nửa thật. Nụ cười méo mó của cô bị che lấp một nửa bởi mái tóc đang rủ về phía trước. Hoàng Ngân sẽ không thể nào phát hiện được cô đang rất buồn.

-         Lấy chồng? Chúa ơi! Và cả những đứa con nữa chứ…Chị đang ước ao mình sẽ hạnh phúc tới tận lúc về già đây. Em biết ở Paris đó, những ông bà bước sang tuổi tám mươi vẫn có thể ôm và hôn nhau như nam thanh nữ tú bây giờ. Thật ngây dại…

Hoàng Ngân nhắm hờ đôi mắt, cô đang tưởng tượng về nụ hôn ở tuổi của những ông bà già bên Paris. Môi hôn đó có khác gì với tuổi trẻ. Cái ôm nồng ở tuổi đó sẽ khác với bây giờ ra sao… Hẳn rất ngọt, hẳn rất nồng nàn…
Mối tình thời sinh viên thất bại đã trở thành vết chém đau thương và khổ sở nhất khiến cô thấy “ghê tởm” mỗi khi ai nhắc tới câu“ đợi chờ là hạnh phúc”. Cô chấp nhận hẹn hò với bất kể chàng trai nào ngay sau thời gian đó, dù đẹp mã hay xấu dạng, dù giàu sang hay nghèo hèn. Thời gian cho những cuộc tình đó được tính bằng tháng, bằng tuần, thậm chí là bằng một hay hai bữa cơm rồi đường ai người ấy bước.
Vậy mà ngày ngày, cô vẫn cùng Tâm Lan chia sẻ với quý thính đài, bạn đọc về chuyện tình yêu, chia sẻ những rắc rối. Câu chuyện của độc giả khiến các cô phải coi đó như câu chuyện của chính mình, phải tự nhập vai thành nhân vật trong câu chuyện để đưa ra quyết định và hướng giải quyết. Nhưng Hoàng Ngân không có kinh nghiệm, Hoàng Ngân máy móc và có phần khô khan. Bởi vậy, cô là một kĩ thuật viên phòng thu xuất sắc. Ngần đấy thời gian, đã có lúc cô thốt lên rằng:” Chẳng có chàng trai nào hợp với mình hết trơn hết trọi…”.

-         Sắp đến lượt chị rồi. Lấy chồng là biết hết những trái thơm ở đời mà Chúa đã sắp đặt. Đừng nôn nóng, chị ạ. – Tâm Lan bật cười. Những người đang yêu thường có nhiều hành động vô cùng khó hiểu. Cô ngẫm thầm, ngày xưa, cũng có thời gian cô như thế.
-         Nhìn gia đình em hạnh phúc thế, chị chẳng lo. Lẽ nào, chị không làm được ư? Nếu có khúc mắc nào, chị hứa sẽ mang giấy bút sang nhà em để xin tí kinh nghiệm.

Nói xong, Hoàng Ngân quàng ba lô ra phía sau và ôm chồng tài liệu tiến về phía cửa văn phòng:” Cũng nên về sớm đi mà lo cơm nước cho gia đình. Chị phải tranh thủ chuẩn bị cho ngày cưới. Ngày kia sẽ có người đến thay chị, em cố gắng làm việc với cô ả này nhé. Nghe sếp nói, đó là người có năng lực nhưng trong vấn đề giao tiếp thì khá kiệm lời. Chị tin tưởng ở em mà. À, nhớ đưa chồng và con bé đến dự tiệc cưới của chị, rất mong mỏi gia đình em.”

Tâm Lan nhoẻn miệng cười thay lời chào tạm biệt. Cô thu lại một chồng thư của khách hàng để gọn vào túi xách. Đó là bạn của cô mỗi khi đêm về… Cô buốt họng:
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng,
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung!
Năm thì mười họa, nên chăng chớ,
Một tháng đôi lần, có cũng không…”

Hết phần 12

Đăng nhận xét

0 Nhận xét